Little Pi

Cold as ice
Posts I Like
Who I Follow
duongmoclam:

"Chia tay rồi, không còn muốn gặp lại nữa cũng không hối hận vì khoảng thời gian dài đã từng yêu một người hơn chính lòng tự trọng và nỗi cô đơn của riêng mình. Lúc tôi kiên quyết dứt bỏ mọi thứ, trong lòng giống như cánh diều đứt dây, muốn vội vã bay thật xa rồi chao đảo. Hết yêu một người thực ra cũng chẳng dễ chịu gì. Vì dấu vết của người ta quá lớn."
Phan Ý Yên.

duongmoclam:

"Chia tay rồi, không còn muốn gặp lại nữa cũng không hối hận vì khoảng thời gian dài đã từng yêu một người hơn chính lòng tự trọng và nỗi cô đơn của riêng mình. Lúc tôi kiên quyết dứt bỏ mọi thứ, trong lòng giống như cánh diều đứt dây, muốn vội vã bay thật xa rồi chao đảo. Hết yêu một người thực ra cũng chẳng dễ chịu gì. Vì dấu vết của người ta quá lớn."

Phan Ý Yên.

(via travel-in-soul-vacation)

ibelongtoyesterday:

cuong205a:

Sau tất cả cũng nên tha thứ cho người khác. chưa hẳn  vì họ xứng đáng với điều đó mà vì bạn xứng đáng được hưởng sự bình yên

YEP

(via travel-in-soul-vacation)

hhdiem:

"Có những người bạn, sau khi mất liên lạc thì sẽ không còn là bạn, nhưng lại có những người bạn, cho dù năm tháng vô tình thế nào đi nữa, thì tình cảm trước sau vẫn như một."
- Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu | Lục Xu

hhdiem:

"Có những người bạn, sau khi mất liên lạc thì sẽ không còn là bạn, nhưng lại có những người bạn, cho dù năm tháng vô tình thế nào đi nữa, thì tình cảm trước sau vẫn như một."

- Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu | Lục Xu

(via travel-in-soul-vacation)

ibelongtoyesterday:

Càng ngày càng biết thêm nhiều chuyện, càng thấy sợ hãi, càng thấy mất niềm tin vào con người…

theglitterguide:

Những ngày đẹp trời, tôi đã tha thứ cho mình, nhẹ lòng…

(via travel-in-soul-vacation)

hplyrikz:

Clear your mind here

hplyrikz:

Clear your mind here

hplyrikz:

I can relate to this

(via chipchip08)

chipchip08:

letter-to-herself:

…Em qua rồi ngày trẻ dạiBiết yêu người, biết nghĩ đúng, nghĩ saiBiết rằng khi bừng tỉnh dậy mỗi sớm maiLà mình được quyền thêm yêu thương và hi vọng.Đường thì dài, đất trời thì rộngNơi nào tự do, nơi ấy có tình yêu…
Em qua rồi ngày tháng cũ liêu xiêuChỉ một bức hình úa màu cũng làm cơn đau trở lạiXót xa cũng rồi, nhưng xót xa được mãi?Lại phải thương mình tóc xanhVà thương cho cả những giấc mộng lànhKhông có anh, không có đau thương cũ.
Phố cuối mùa thu, gánh hàng hoa ủ rũChở thời gian về phía mờ xaVà trôi dần như câu chuyện đã quaNhư nhắm mắt là thấy mình quên hếtNhà ai vừa bắc bếpMùi lá xông thơm lừngEm giật mình, rồi thấy mắt rưng rưngEm nhớ anh, nhưng em không khóc nữa…
 - Câu chuyện về thành phố mùa thu | Trần Việt Anh.

Em nhớ anh Nhưng em không khóc nữa

chipchip08:

letter-to-herself:

…Em qua rồi ngày trẻ dại
Biết yêu người, biết nghĩ đúng, nghĩ sai
Biết rằng khi bừng tỉnh dậy mỗi sớm mai
Là mình được quyền thêm yêu thương và hi vọng.
Đường thì dài, đất trời thì rộng
Nơi nào tự do, nơi ấy có tình yêu…

Em qua rồi ngày tháng cũ liêu xiêu
Chỉ một bức hình úa màu cũng làm cơn đau trở lại
Xót xa cũng rồi, nhưng xót xa được mãi?
Lại phải thương mình tóc xanh
Và thương cho cả những giấc mộng lành
Không có anh, không có đau thương cũ.

Phố cuối mùa thu, gánh hàng hoa ủ rũ
Chở thời gian về phía mờ xa
Và trôi dần như câu chuyện đã qua
Như nhắm mắt là thấy mình quên hết
Nhà ai vừa bắc bếp
Mùi lá xông thơm lừng
Em giật mình, rồi thấy mắt rưng rưng
Em nhớ anh, nhưng em không khóc nữa…

 - Câu chuyện về thành phố mùa thu | Trần Việt Anh.

Em nhớ anh
Nhưng em không khóc nữa

hplyrikz:

Clear your mind here

(via chipchip08)

Kể từ ngày đó hai ta chẳng thấy nhau
Anh sống ra sao yêu người thế nào
Ở nơi xa lạ nhiều lần nghĩ đến anh rồi hỏi đêm đen làm sao em quên

thit-kho:

Thỉnh thoảng, khi nhớ về những năm tháng đã qua trong quá khứ, tôi hay nghĩ về người yêu cũ. 
.
Khi ấy, chúng tôi còn quá trẻ, căn bản không hiểu được tình yêu là gì. Cả hai đều không nói, cả hai đều thăm dò, cứ lo sợ bản thân khi yêu trước sẽ đau khổ hơn đối phương.

Chúng tôi cứ lo được lo mất như thế đấy, rốt cuộc một ngày cũng phải mỉm cười nói lời tạm biệt.

Sau này, khi đã hiểu được hai tiếng “yêu thương”, chúng tôi đã chẳng còn là cô bé, cậu bé bên nhau ngày ấy nữa.

.

Sau này, cuối cùng tôi cũng hiểu, một khi yêu thích đã bày ra trước mắt, sao phải trốn tránh? Nếu không đưa tay ra, cái gì cũng sẽ không có được. 
.
Ta nếu không nắm giữ, sẽ có người mang đến cho ta sao?

image

Khi sự thật đập lên đầu ảo vọng
Bóng bay rồi, người đứng khóc, tay không…
(via thit-kho)

teaflowerrr:

Tôi từng ảo vọng rằng trên thế gian này sẽ có ít nhất một người, đang tồn tại ở nơi nào đó, để cho tôi tựa vào. Nhưng thật ra nào có ai như thế. Chỉ có chúng ta tự sống những ngày của mình. Tự thổi nến mừng sinh nhật. Tự ngắm tuyết đón giáng sinh. Tự thầm thì ‘Happy new year’. Tự mỉm cười và nói ’ Mình thật cừ’ trước những thành công. Ít kỳ vọng, ít hoạch định cuộc sống, ít mơ ước, ít cười, ít khóc…

(via ngocjoker)

Từng cho rằng không có anh, em sẽ mất đi toàn bộ thế giới, thế nhưng bây giờ anh đi rồi, thế giới của em vẫn còn. Hóa ra, mất đi người yêu, chẳng liên quan tới thế giới; Hóa ra, chỉ là em nhất thời không nhìn rõ phương hướng, hoặc không muốn tiến lên phía trước; Hóa ra, anh khiến em tổn thương chỉ bởi em đã cho anh cơ hội làm em tổn thương. Lúc rơi lệ, cảm thấy tủi thân, thực ra trong lòng đã dần dần học được cách kiên cường. Nếu em không muốn, không có ai có thể tổn thương em
– Trương Tiểu Nhàn. (via jini83)

(via ngocjoker)

(via franc0h)